Chương 116 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Frappel nhìn Cordis nói chuyện có chút hỗn loạn, anh nhìn cậu rồi tự hỏi, Cordis là đột nhiên nghĩ ra so sánh đó, hay đây là cậu đang trả lời anh.

Cái đáp án thử xem ở bên nhau kia.

Cordis mỗi lần đều sẽ hối hận một số hành vi kiểu “miệng nhanh hơn đầu óc” đột phát của mình, nhưng nếu tự cậu đã khơi ra chủ đề tình cảm này, cậu cảm thấy không thể cứ để mọi thứ tiếp tục mơ hồ không rõ như vậy.

Cậu thích sự minh bạch, thân phận nào thì làm chuyện của thân phận đó.

Hàm hồ, đôi khi sẽ khiến một số vấn đề vốn đơn giản trở nên rất rắc rối.

Làm cùng một món ăn, chỉ cần đổi điều kiện, cậu liền biết chính mình có thể làm ra vị ngon nhất.

Cậu cũng không hy vọng tình cảm của mình, dưới điều kiện tốt như vậy, còn lưu lại tiếc nuối.

Vì thế, trong vài giây ngắn ngủi, cậu quyết định hỏi trực tiếp.

“Frappel, tôi có thể hỏi một chút vì sao anh tặng tôi những thứ này không? Là biểu đạt tình cảm, hay là vì quân đoàn?” Cordis đi thẳng vào chủ đề.

Frappel đáp: “Thứ nhất là ngày đó em tỏ vẻ thích vải dệt quân phục của anh, anh liền bảo trùng chuẩn bị. Thứ hai thì là bởi vì định cho em toàn bộ lượng lương thực mang về, nhưng em đề nghị để quân thư khác cũng được nếm thử, anh đồng ý suy nghĩ của em, nên lúc ấy anh quyết định muốn bồi thường cho em, vừa khéo có thể đưa ra lễ vật này.”

Cordis nghĩ nghĩ, không thấy đáp án trong đó, lại tiếp tục hỏi: “Vậy lúc anh tặng đồ cho tôi, anh là Frappel, hay là tướng quân quân đoàn Z11?”

“Lúc ở cùng em, anh luôn là Frappel.” Frappel từ suy nghĩ rút ra đúng dây mảnh Cordis để ý nhất: “Thân phận của anh sẽ không thay đổi, ở vị trí của anh phải suy xét vì quân đoàn, chúng ta đứng trên lợi ích cộng đồng. Nhưng… lúc anh thích em, và muốn cùng em tiến thêm quan hệ thân mật sâu hơn, anh không suy nghĩ đến tương lai quân đoàn, chỉ nghĩ đến anh và em.”

Cordis hy vọng tình cảm là thuần túy, không trộn lẫn lợi ích. Nhưng hiện thực không phải câu chuyện đơn giản, mọi thứ có thể thay đổi vì sự kiện tiếp theo. Frappel vì lợi ích quân đoàn mà quen biết cậu, bọn họ luôn tiếp xúc vì chuyện này, và chính nhờ thế mới thấy được mặt khiến đối phương động tâm hơn.

Trong tình huống như vậy, yêu cầu tình cảm nhất định thuần túy, không mang lợi ích, muốn thề non hẹn biển, muốn oanh oanh liệt liệt thì hình như hơi ấu trĩ.

Ngay cả bản thân Cordis cũng không tránh khỏi suy xét hiện thực, tự nhiên cũng không thể yêu cầu Frappel lý tưởng hóa.

“Lần trước tôi nói lý tưởng và hiện thực, thật ra tôi còn nhiều điều hy vọng anh suy xét rõ ràng. Tôi có thể và cũng nguyện ý chịu trách nhiệm về tình cảm của mình. Nếu anh cũng nghĩ kỹ rồi, vậy chúng ta có thể thử xem.” Cordis nói.

Tư duy cậu thật ra rất đơn giản: thích, khát vọng, vậy liền tiến tới; dù là đối với mỹ thực hay đối với tình cảm, chỉ cần nghĩ rõ là có thể hành động.

Cordis ngồi cho nghiêm chỉnh hơn một chút: “Nhân cơ hội này, em chính thức nói với anh, em thích anh. Thật ra em còn muốn thiết kế một màn thổ lộ trang trọng hơn, nhưng thời cơ đến rồi, em còn kéo dài nữa sẽ làm chậm trễ tình cảm. Cho nên, em thích anh.”

Frappel còn tưởng bọn họ sẽ nghiêm túc thảo luận chuyện cách sống, góc độ đối điện vấn đề, kết quả Cordis lại tỏ tình thẳng như vậy.

Frappel hơi nghẹn lời: “Anh cho rằng lần trước anh nói thử xem, chờ em trả lời, đó là đang xem như anh chủ động.”

“Sao nào? Chuyện tỏ tình còn muốn tranh sao?” Cordis nhịn không được cười: “Vậy em muốn tranh một chút. Vốn dĩ là em nói thích anh trước, mấy tháng trước đã nói rồi. Tuy lúc ấy anh không để trong lòng, nhưng em cảm thấy, em vẫn là trùng thổ lộ trước.”

Frappel lắc đầu: “Khi đó em thích cái gì ở anh?”

“Thích là một cảm giác rất kỳ diệu. Bỏ qua dung mạo gây nhiễu, em thích anh là vì mị lực anh toát ra, còn có khí chất ôn nhu.” Cordis nghiêm túc hồi tưởng lúc họ mới quen: “Rất kiên nhẫn, khiến em có cảm giác an toàn, còn có một chút xa cách gãi đúng chỗ ngứa, chính là loại hình em thích.”

Frappel im lặng một lát rồi hỏi: “Như vậy, em đều thích sao?”

“Kiểu giống anh, em chỉ gặp được một mình anh.” Cordis nói thẳng: “Lần đầu thổ lộ là em biểu đạt cảm xúc nông cạn. Nếu khi đó anh chỉ là một quân thư bình thường, có lẽ em đã dũng cảm theo đuổi rồi. Nhưng em rất nhanh phát hiện anh là Frappel, khoảng cách giữa chúng ta quá xa. Lúc đó em còn thích, nhưng thật sự không nghĩ rằng chúng ta sẽ có tương lai. Không nghĩ tới anh lại nói thích em.” Cordis thở dài: “Em cảm thấy trước mặt anh, em đã đem bản thân bày ra sạch sẽ rồi.”

“Còn anh? Anh thích em ở điểm nào?” Cordis nhìn Frappel, chờ mong câu trả lời.

“Thích…” Frappel đánh giá Cordis thật kỹ, từ phần tóc mái che trán đến xuống cổ, đường cong vai và cổ thon dài, dáng ngồi hơi tùy ý, rồi lại nhìn vào đôi mắt luôn mang theo ánh sáng tinh thần kia.

Cordis bị anh dùng đôi mắt xám lam thường mang chút lãnh đạm kia nghiêm túc nhìn chăm chú. Ánh mắt ấy khiến cậu run rẩy từ linh hồn đến thân thể, khi ánh mắt họ chạm nhau, cậu cảm giác trong lòng mình đang bắt đầu nảy mầm một thứ có thể gọi là “yêu”.

Frappel tự hỏi cách dùng lời thuật lại hoàn chỉnh hơn, để giải thích với Cordis những gì anh thấy được từ trên người cậu, khiến anh thích.

Nhưng khi đối mặt với Cordis, anh lại bị đôi mắt cong cong của cậu dẫn dắt, khiến nhịp độ muốn thăm dò linh hồn đối phương chậm lại.

“Hết thảy về em, anh đều rất thích.” Cuối cùng Frappel mở miệng, chỉ đưa ra câu trả lời này.

Cordis nghĩ nghĩ: “Được, em tiếp thu cách nói này.”

“Kỳ thật là bởi vì trong mắt anh, hết thảy đều quan trọng trong lòng anh đúng không? Phân tích ra chính là linh hồn em rất thú vị, em nấu ăn rất ngon, ở cùng em rất có ý tứ, rất thoải mái?” Cordis nhìn Frappel, tự đưa cho mình một loạt ưu điểm. Nhìn nét cười nhàn nhạt trên mặt quân thư, cậu cũng nhịn không được bật cười: “Anh thật đáng yêu.”

Frappel nhìn Cordis cười đến cong mắt, cảm thấy cậu đáng yêu hơn.

Cordis sửa sang lại một chút tình huống hiện tại, buông bộ quần áo trong tay, dịch chỗ ngồi đến gần Frappel hơn.

Trong ánh mắt hơi nghi hoặc của quân thư, Cordis nghiêm túc mở miệng: “Nếu vừa rồi chúng ta đã sắp xếp rõ tình huống của mỗi người, hơn nữa hai bên đều đạt thành nhận thức thử ở bên nhau xem, em cảm thấy chúng ta có thể thử tăng tiến độ thân mật!”

Frappel tán đồng suy nghĩ của Cordis, nhưng đối với hành vi thân mật, anh vẫn có chỗ nghi hoặc: “Sống chung sao?”

Cordis nhịn không được ôm ngực, cậu đánh giá hơi cao xã hội Trùng tộc. Khác tưởng tượng của cậu, loại yêu đương ngọt ngào này hẳn là hiếm lạ lắm.

“Không phải! Em chỉ muốn ôm anh một chút thôi!” Cordis thở ra một hơi thật dài, cậu nhanh chóng cúi người, ôm Frappel một cái: “Anh không cự tuyệt tức là đồng ý.”

Không khí thân mật đang lan tỏa, hoàn toàn bị hai chữ “sống chung” với hàm ý sâu xa phá vỡ. Cordis có chút nóng mặt, cảm thấy Frappel đúng là sát thủ không khí, bởi vì hai chữ kia mà cái ôm của cậu hoàn toàn không thể tạo ra cảm giác hai trùng đã trở thành đôi tình nhân nhỏ thân mật.

Frappel chưa từng bị ôm. Trước giờ khoảng cách gần nhất giữa anh và trùng khác chỉ phát sinh khi huấn luyện thể năng, lúc đánh nhau trong trường quân đội,. Theo thời gian anh càng lợi hại, số trùng có thể tới gần anh liền càng ít.

Nhìn Cordis ôm xong rồi lại lui về vị trí ban đầu, quân phục và phụ kiện cũng bị cất lại vào túi giấy, không khí giữa bọn họ hoàn toàn trở về trạng thái ngày thường. Anh hơi hối hận.

Cordis thu dọn đồ vật, cất tất cả vào không gian trữ vật. Vốn dĩ cậu vẫn luôn làm vậy, càng miễn bàn hiện tại hai trùng đã là tình nhân, cậu cất đồ vào càng yên tâm thoải mái.

Đồ vật đã cất xong, cậu bắt đầu sốt ruột tự hỏi trong đầu, cậu hẳn phải tặng lại cái gì đó.

Trước đó cậu định tìm một cơ hội thích hợp để tỏ tình lại, kết quả đột nhiên tự mình làm hỏng kế hoạch, hiện tại quan hệ hai trùng đã tiến thêm một bước, có một tầng chính thức, cậu phải nhanh chóng đưa ra một món lễ vật mang ý nghĩa. Trong đầu cậu có rất nhiều chiêu yêu đương nhảy ra, cậu phải chủ động hơn!

Đang suy nghĩ lung tung, Cordis tùy ý tìm đề tài mới: “Quân phục thật xinh đẹp, đáng tiếc không có mấy cơ hội để mặc.”

“Có lẽ rất nhanh sẽ có.” Frappel tiếp lời.

Cordis cười nhẹ. Cậu hiểu quá rõ thời điểm quân thư được mặc quân phục — cơ bản là khi được gặp Trùng Hoàng. Với thân phận “đầu bếp” như cậu, không đến lượt hưởng vinh hạnh này.

Có lẽ sau này cậu tự mặc chơi.

Trong lòng Cordis lướt qua một hình ảnh trộm mặc chơi đẹp trai một chút. Không biết Trùng tộc có vũ hội hóa trang hay không, nếu đi chơi với bạn bè, chắc sẽ có cơ hội mặc.

Đi tặng đồ hộp, ngoài ý muốn kích phát nhiệm vụ tỏ tình, thu được một đối tượng yêu đương, Cordis cảm thấy buổi sáng nay cậu “sờ cá” rất có ý nghĩa, đầy đủ.

“Chuyện đồ hộp thịt tinh thú phải đợi Trùng đực các hạ tới rồi quyết định, vậy em cũng không cần lo nữa. Đậu ở viện nghiên cứu hẳn đã tiến vào bước tiếp theo, em phải đi xem, em đi trước đây.” Cordis đứng dậy, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cười hẹn: “Ước gì tối nay anh đến nhà em ăn cơm, anh có thời gian không?”

Tâm tình vốn hơi không vui của Frappel được vuốt phẳng trong nháy mắt.

Thấy Frappel gật đầu, Cordis chuẩn bị đi, lại chợt nhớ tới sữa đậu nành: “Lát nữa em sẽ làm chút sản phẩm chế biến đậu, sữa đậu nành em mang đến hai hôm trước uống ngon không? Ngon thì em lại mang cho anh.”

Frappel hồi tưởng hương vị sữa đậu nành, quả thật rất thích, anh thành thật gật đầu.

“Được, lát nữa em mang cho anh.” Cordis cười, rồi thật sự rời đi.

Lần trước Cordis làm sữa đậu nành ở phòng nghiên cứu không giấu được, bởi vì lúc rời đi bị một nghiên cứu viên nhìn thấy. Anh ta tò mò đi tìm phó sở trưởng, muốn xem Cordis tới viện nghiên cứu làm gì.

Sau đó bị đồng nghiệp nghe được, bọn họ cùng nhau kéo đến phòng thí nghiệm. Từ xa họ đã ngửi thấy hương sữa đậu nành, biết đầu bếp trưởng lại làm ra mỹ thực mới.

Kế tiếp, thân phận và uy áp của phó sở trưởng Kiều hoàn toàn không dùng được.

Bọn họ không thể chịu nổi ánh mắt khát vọng của những nghiên cứu viên kia, đành chia đều phần sữa đậu nành còn dư.

Mỗi trùng chỉ được hai ngụm đồ uống mới, khiến nhóm nghiên cứu viên đối với đầu bếp trưởng đến viện nghiên cứu sinh ra tràn đầy mong chờ.

Vì thế, lần này Cordis đột nhiên xuất hiện, liền bị toàn bộ nghiên cứu viên nhìn chằm chằm.

Kiều nghe được tin tức, ra đón Cordis. Cậu đã quen đường, dựa theo ký ức lần trước, Cordis tới bên ngoài phòng thí nghiệm, cả đường đi đều thông suốt, vì nghiên cứu viên nào gặp cũng cười và mở cửa cho cậu.

“Buổi sáng tốt lành.” Cordis đơn giản chào hỏi, sau đó biết rõ tình huống những cây đậu sau 2 ngày từ Kiều.

Toàn bộ cây đậu đều đã mọc ra khuẩn hệ sợi, Kiều không dám tùy tiện động, hai ngày nay chỉ quan sát.

Cordis đặt chung tám loại cây đậu lên men lại, quan sát một lượt rồi xác định: hỗn hợp bảy loại cây đậu kia có mặt ngoài và khuẩn hệ sợi mọc ra đều chỉnh tề nhất, đều là khuẩn hệ sợi màu vàng lục, lớn lên thành một mảng.

Cậu bảo Kiều lấy mẫu khuẩn hệ sợi, thí nghiệm ra được là một loại khuẩn cổ xưa, hiện nay không dùng trong nghiên cứu thực nghiệm nữa.

Cordis bảo Kiều bảo tồn lại và chế tạo thiết bị bảo tồn khuẩn, về sau khi sản xuất nước tương, có thể đưa khuẩn trực tiếp vào, làm ra nước tương sẽ càng ổn định phẩm chất.

Cậu đã sớm nghĩ sau khi đưa đồ hộp xong sẽ tới xem cây đậu một chuyến, cho nên Cordis chuẩn bị rất đầy đủ, mang theo vật chứa để đựng đồ hộp, còn có muối — thứ vô cùng quan trọng để làm nước tương — cũng mang theo.

Cậu phân loại những cây đậu lên men tốt, cất vào từng vật chứa. Phauối và nước ấm theo tỉ lệ 1:3 hòa thành nước muối đậm đặc, rồi đổ vào vật chứa, trộn đều với cây đậu.

Sau đó dùng băng gạc phủ kín miệng vật chứa.

“Chúng nó cần được đặt ở nơi có nhiệt độ ổn định, hai ngày khuấy một lần.” Cordis nghiêm túc ghi lại toàn bộ quy trình.

Lượng dùng nước tương của căn cứ rất lớn, về sau không thể vẫn dựa vào nơi khác làm giúp họ.

Viện nghiên cứu đã làm ra rượu, dấm, về sau nước tương cũng sẽ là công việc của bọn họ.

Cho nên cậu giải thích rõ mỗi một chi tiết cho Kiều. Nhân viên thực nghiệm chuyên nghiệp hiểu rất rõ nguyên lý bên trong, Cordis vừa nói liền hiểu ngay.

Bất quá hương vị của nước tương thì không thể hoàn toàn phục chế chỉ dựa vào quy trình thực nghiệm chuyên nghiệp. Cordis muốn tự mình tham gia toàn bộ, để làm ra nước tương có hương vị ngon nhất.

“Lên men tự nhiên sau ba tháng, có thể lọc ra chất lỏng, đó chính là phiên bản cơ sở nhất của nước tương.” Cordis cẩn thận đặt bình lại ngay ngắn: “Toàn bộ quy trình chính là như vậy, các anh có thể bắt đầu phục chế lại. Có nước tương rồi thì có thể khai phá càng nhiều mỹ thực.”

Không biết từ lúc nào viện trưởng viện nghiên cứu cũng tới, đứng sau lưng Kiều cùng nhau nghiêm túc gật đầu.

Trùng trong quân đoàn bọn họ đều thích mỹ thực Cordis làm, nếu có thể ăn càng nhiều món ngon hơn, bọn họ tăng ca cũng không oán không hối hận.

Xử lý nước tương xong, Cordis lại đi xem lô cây đậu lần trước chuẩn bị để làm tương đậu.

Cậu dặn Kiều phải giúp cậu lật chúng mỗi ngày, để cây đậu luôn nhận nhiệt đều.

Những cây đậu kia không có phủ bột mì, chỉ đặt ở nơi thông gió tự nhiên. Thiên nhiên lên men hệ sợi sẽ cần thời gian lâu hơn. Không biết có phải thiếu mạch phấn hay không mà tổng thể chúng không đẹp như loại dùng làm nước tương. (mạch phấn: Khi men phát triển, trên bề mặt hạt sẽ xuất hiện một lớp phấn bột màu trắng – vàng nhạt – xanh nhạt, tùy chủng nấm mốc)

Nhưng trên mặt cũng có thể thấy được một lớp sợi rất nhỏ màu trắng.

Cordis nghĩ nghĩ, quyết định để chúng tiếp tục sinh trưởng thêm một đoạn thời gian.

Quy trình làm tương đậu và làm nước tương không khác nhau nhiều, về sau đều phải thêm nước muối để lên men. Nhưng khác ở chỗ tương đậu là trạng thái lên men cố định, tỷ lệ nguyên liệu cũng sẽ không giống nhau.

Kỳ thật làm tương đậu còn có thể thêm rất nhiều nguyên liệu khác, hương vị sẽ phong phú phức tạp hơn. Lần này Cordis muốn thử xem tổ hợp cây đậu này thích hợp như thế nào, rồi dựa trên đó cải tiến.

Xong chính sự, Cordis liền bắt tay làm các sản phẩm khác từ cây đậu.

Đem nghiền nhỏ một mẻ đậu , thêm nước nấu thành sữa đậu nành. Trên cơ sở đó, có thể làm ra tào phớ, váng đậu. Thêm thạch cao hoặc nước chát để kết đậu hủ, có thể được đậu hủ hoa; áp lực khác nhau có thể làm thành đậu hủ non, đậu hủ già, đậu phụ khô, rồi tiếp tục có thể làm đậu phụ đông, đậu hủ phao, đậu hủ viên v.v…

Phòng nghiên cứu Kiều có rất nhiều đậu, sau khi ngâm chúng sẽ nở lớn, thêm nước vào thì lượng lại càng nhiều. Cordis có nguyên liệu phong phú để dùng.

Cho nên Cordis đều làm một lượt tất cả các loại đậu chế phẩm mà cậu có thể nghĩ tới.

Toàn bộ phòng thí nghiệm tràn ngập hương khí phức tạp.

Cordis vì an ủi Kiều và viện trưởng đã hỗ trợ cậu, cố ý để lại một phần tào phớ trong quá trình làm.

Kiều và viện trưởng nghe nói phần đó là để cho bọn họ, quả nhiên vô cùng cao hứng. Kế tiếp gần như không muốn để Cordis tự chạm vào gì nữa, tất cả đều muốn tự mình hỗ trợ.

May mắn là có thể làm nhiều nồi cùng lúc, Cordis mở mấy cái nồi, mỗi trùng một nồi sữa đậu nành, cậu mới có thể tự thân thể nghiệm hết quá trình.

Bữa trưa là nghiên cứu viên mang tới, vậy nên lại có thêm một nghiên cứu viên làm trợ thủ.

Đợi đến khi đậu, sữa đậu nành đều dùng hết, phòng nghiên cứu Kiều đã không còn dáng vẻ gọn gàng ban đầu. Bên trong tràn ngập hơi nóng, mùi đậu, mùi dầu chiên, hợp thành một bức tranh phức tạp. Cordis nhìn những sản phẩm chế biến từ đậu kia, cảm giác thành tựu mười phần.

Trải qua một buổi trưa bận rộn, Cordis sớm đã an bài xong thực đơn mỹ vị cho từng loại sản phẩm chế biến từ đậu khác nhau.